Sắc – không; không – sắc; Sắc tức thị Không – Không tức thị Sắc (3,698 lượt xem)

Chia sẻ bài này lên:

46Theo triết lý nhà Phật: “Sắc tức thị Không – Không tức thị Sắc”, vạn vật do biến đổi mà sanh, vốn không thật có…. (Bát Nhã Tâm kinh)”.
Phật tử thường nhắc đến nó như là một chân lý. Nhưng thực chất nó chỉ là một triết lý, hay một cách nhìn phiến diện không thực tế, mà những gì không thực tế thì vô bổ cho đời sống. Khi lên tiếng nói tất cả đều là trống không thì ngay căn bản đã sai, vì ta thấy có tư tưởng, có tiếng nói và có người nghe. Lập luận thế nào đi nửa thì cũng khó lòng nói ngược lại sự thật hiển nhiên là mọi thứ trên đời này đều có thật, mặc dù nó chóng qua, không lâu bền nhưng không phải vì vậy mà chối bỏ là nó không có. Những người bỏ cả cuộc đời ngồi quán tưởng cái Có thành cái Không chỉ là tự gạt mình và gạt thiên hạ thôi, bởi vì họ vẫn phải ăn, phải thở, phải sống, và phải giải quyết những vấn đề của cuộc đời, và khi chết thân xác cũng thành giòi bọ, như mọi người khác, chứ cũng không có biến thành vàng ròng được. Hoặc như một người đã lỡ tạo nghiệp, đi vay mượn khi chủ nợ đến đòi đâu thể dùng cách quán “sắc tức thị không” ra xài được, có chăng thì cũng tự kỷ ám thị cho tâm lý nhẹ nhõm đôi chút chứ hiện thực nợ kia nào có thể “tức thị không”? Ai cũng đã biết câu trả lời là không thể nào. Như vậy cái triết lý Sắc Không đó chỉ để cho người vô công rỗi nghề nói nghe chơi cho vui mà thôi.

Ngày nay phần lớn ai cũng biết chết không phải là hết, ngoài thế giới vật chất còn có thế giới tâm linh, có linh hồn, ma quỷ, thần linh, thánh thần và trời Phật… Phương pháp điểm đạo của Thầygià đã chứng minh cho mọi người thấy sự hiện hữu của thế giới siêu hình trong phút chốc. Tất cả đều có thật chứ không do trí óc hay cái tâm tưởng tượng ra. Đa số được điểm đạo còn nhận được nhiều sự giúp đỡ, hộ độ, người đời còn nói đến quả báo nhãn tiền vì chứng kiến được sự can thiệp của thần linh vào đời sống con người.

Làm người đã khổ, mà bước vào tu nhầm đạo càng khổ hơn. Sanh ra đời không ai biết mình từ đâu tới và chết rồi sẽ đi về đâu, còn cái đoạn giữa thì toàn là lao tâm khổ trí, lo cho có cái ăn, cái mặc, cái ở là đủ mệt, đủ khổ rồi, còn vướng thêm vào cái đạo, không khéo trở thành mê tín, cuồng tín, sống trong mơ, thành kẻ hoang tưởng điên khùng càng khổ hơn. Tốt hơn hết là nên thực tế một chút để thấy được thân phận bọt bèo như giun dế của mình để khẩn xin Thánh thần nâng đỡ cứu vớt thì may ra được đở khổ. Còn nếu lở mắc chứng bịnh hoang tưởng cao cả, lỡ tin mình là siêu nhân không cần ai giúp sức, tự lực để giải thoát thì vô phương cứu gỡ.

Không biết đến bao giờ con người mới thức tỉnh để nhìn thấy đời sống và mọi thứ trên đời đều rất là thật chứ không có “Sắc tức thị không” một chút nào hết. Thấy như vậy mới gọi là Chánh kiến, thấy đúng.

Chia sẻ bài này lên:

Các bài khác cùng thể loại


Từ khóa bài viết: , , ,

Bình luận

  • kourtnie said:

    yeah nice

  • ngothong said:

    Kính mạo muội góp đôi lời bàn luận!
    Tình cờ đọc được bài viết này, không có ý phản biện vì sự quán niệm về pháp của mỗi người mỗi khác, tùy duyên , tùy phước, tùy trí huệ .
    Việc giảng giải một triết lý sâu trích từ kinh Đại Thừa Bát Nhã Tâm kinh không đơn giản, mong tác giả tìm hiểu sâu hơn . Đừng dùng ” tục kiến” để giải quyết một vấn đề vốn cần “chánh kiến ” để hiểu thấu đáo . Phật tử cần phải hiểu là mọi việc là xuất phát từ nghiệp do ta tự tạo ra, có cầu khẩn Trời Phật mà không tự thức tỉnh cải nghiệp thì vĩnh viễn ở trong cõi vô minh , chẳng ích lợi gì .
    Mấy lời lạm bàn, xin thứ lỗi nếu làm tác giả phiền lòng .
    Kính !

  • admin (Author) said:

    Bài viết này chỉ có ý niệm sơ khai của câu sắc không, không sắc. Không có ý gì đi sâu sắc về kinh phật cả. Đây cũng là 1 góc nhìn của niệm” Sắc không, không sắc”. Còn hiểu thế nào lại tùy vào mỗi người. TÙy vào hoàn cảnh mà mình gặp phải mới có định nghĩa thấu dáo được.
    Mong bạn hiểu!